|

“Ai đến Thái
Lan mà chưa
xem sex show
coi như chưa
đến Thái”,
đó là lời
đồn thổi của
hầu hết dân
du lịch năm
châu khi đến
Thái Lan.
Nhiều người
xem đó là
thú tiêu
khiển, có
người ṭ ṃ
song cũng
không ít
người lại
chính là
"nạn nhân"
của các tour
guide khi
đến với các
sex show
Thái Lan.
Sex show –
một lần là
tởn
Không quá ṭ
ṃ nhưng
nghe lời anh
hướng dẫn
viên giới
thiệu đây là
show “khí
công sex”
nghe lạ tai
nên nhiều
người trong
đoàn muốn
xem cho
biết. 800
Bath cho một
người/show
30 phút.
Đoạn đường
từ khách sạn
Bangkok đến
điểm diễn
“khí công
sex” không
xa nhưng dọc
đường dầy
dẫy nhưng
“khu đèn đỏ”
công khai để
biển “show
girls, show
boys”...
Cảnh níu
kéo, chào
mời công
khai và tấp
nập trên cả
một đoạn
đường dài.
Có thể nói
“du lịch
t́nh dục” ở
Thái là
chuyện
“không có ǵ
ầm ĩ”, các
cô gái hoạt
động t́nh
dục gần như
được xem là
một nghề lao
động, được
nhà nước
chấp thuận,
được kiểm
tra sức khỏe
định kỳ và
gần như được
xă hội thừa
nhận – một
điểm quá
thoáng so
với văn hóa
phương Đông.
9 giờ 30
tối, chúng
tôi được đưa
vào một quầy
bar chật
chội khoảng
chừng 40 –
50 m2
nồng
nặc mùi
thuốc lá,
rượu bia và
hơi người
ngột ngạt.
Người soát
vé nhanh
chóng đẩy
chúng tôi
vào trong và
nhẩm đếm đầu
người... Cho
dù không
muốn xem bạn
cũng không
có lối thoát
nếu ngay từ
đầu không từ
chối. Một
chiếc bục
cao ngang
tầm mắt đặt
giữa sân
khấu để bốn
bề đều được
xem các pha
“khí công”
của các cô
gái. Chưa
kịp định
thần th́ tôi
và hai đồng
nghiệp nữ bị
đẩy vào ba
chiếc ghế
trống nơi
gần sân khấu
nhất. Tôi
liếc nhanh
mắt xung
quanh thấy
khá nhiều nữ
cả Tây, Ta,
Tàu nên tạm
yên tâm
nhưng cái
không khí ô
hợp xung
quanh làm
tôi phải
cảnh giác dù
chưa biết
bằng cách
nào. Những
tiếng cười
khả ố, tiếng
nhạc, tiếng
văng tục
xunh
quanh... tạo
cảm giác rẻ
tiền, bệnh
hoạn nhưng
biết không
c̣n lối
thoát nên
tôi đành
ngồi yên.
Chưa vào màn
biểu diễn
nhưng cái
không khí
xung quanh
đă làm tôi
hối hận cũng
v́ “cái tính
ṭ ṃ của
nhà báo”!
Chưa kịp
định thần,
một cô gái
nhảy tót lên
sân khấu
trong bộ
bikini trong
suốt uốn éo
kích dục rồi
nhanh chóng
thoát y. Các
màn biểu
diễn thô
tục, tởm lợm
bắt đầu diễn
ra trước
mắt... Mỗi
tiết mục
khoảng 5
phút trôi
qua trong
tiếng cười
hí hố, tiếng
vỗ tay, huưt
sáo kích
động. Tôi
định lấy máy
điện thoại
trong túi ra
bấm một vài
kiểu nhưng
chưa kịp tác
nghiệp th́
ngay lập tức
bị một gă
đen x́ phía
sau ấn vào
vai tôi xua
tay với ánh
mắt đăm đăm
đầy đe dọa.
Càng về sau,
mỗi tiết mục
càng tăng
lên tính
kinh tởm mà
tôi không đủ
can đảm miêu
tả và đỉnh
điểm của
tiếc mục
cuối là một
đôi nam nữ
diễn tṛ
“con heo”
trước mặt
hàng trăm
người với đủ
tư thế. Tôi
và một số
người đành
giả vờ cúi
mặt xuống
đất hoặc
quay sang
chỗ khác...
Cố gắng để
“bào chữa”
cho sự ṭ ṃ
của ḿnh
nhưng quả
thật tôi
không thể
t́m cho ra
một nét nghệ
thuật mà có
thể nói đó
là những tṛ
phi nghệ
thuật, thú
tính và đúng
như tên gọi
của nó: “khí
công sex”.
Đó là chưa
kể các diễn
viên “xấu
đau xấu đớn”
như những
người bạn
ngồi cạnh
tôi b́nh
phẩm!
Không biết
những người
đă từng xem
sex show
Thái cảm
giác ra sao,
nhưng với
tôi, đó là
tṛ biểu
diễn tởm
nhất mà tôi
chứng kiến
trong đời và
chắc chắn
chỉ một lần
trong đời.
Đành rành du
lịch là “móc
hầu bao” của
khách nhưng
cái cách
“moi tiền”
kiểu này th́
không c̣n ǵ
để b́nh
phẩm! Tôi
nhẩm tính
800 Bath gần
350 ngàn
VND, hơn một
tạ thóc cho
một màn biểu
diễn dơ
dáy trong 30
phút...
Đă có nhiều
bài báo nói
về du lịch
t́nh dục ở
Thái nhưng
với tôi và
có lẽ nhiều
người khác,
chỉ một lần
là tởn...
Không biết
tôi có quá
cực đoan
không khi
những cảm
giác thú vị,
thán phục về
cơ sở hạ
tầng, cảnh
đẹp của
Bangkok, nét
nguy nga của
hoàng cung
mà tôi đă
xem buổi
sáng đă biến
mất sau show
“khí công”
vừa rồi.
Đành rành
nhiều năm
qua, “du
lịch t́nh
dục” là “con
gà đẻ trứng
vàng” và lợi
nhuận từ nền
công nghiệp
không khói
này đă làm
giàu cho
Thái Lan.
Thế nhưng
cách làm du
lịch "quá
thoáng" này
cũng phải
trả giá đắt
như kéo theo
căn bệnh thế
kỷ HIV/AIDS
và nhiều
điều tệ hại
khác cho đất
nước Chùa
Vàng này.
Hướng du
lịch mới của
Thái và ngẫm
nghĩ du lịch
Việt Nam
Có lẽ nhận
ra những
điều tệ hại
của “du lịch
t́nh dục”,
mặc dù không
loại bỏ mô
h́nh này
nhưng người
Thái cũng
đang ra sức
kéo du khách
đến với mô
h́nh du lịch
kiểu mới
nhằm tạo
điều kiện
cho du khách
tiếp xúc,
trực tiếp
lao động với
người dân
địa phương
để tự khám
phá những
giá trị văn
hóa Thái Lan
một cách
sinh động
nhất. Đó là
du lịch sinh
thái, du
lịch văn hóa
mang đậm
chất Phật
giáo, du
lịch mạo
hiểm, du
lịch chữa
bệnh, du
lịch khám
phá và du
lịch t́nh
nguyện.
Những mô
h́nh này c̣n
mang lại lợi
ích thiết
thực cho
người dân ở
nhiều địa
phương vừa
trải qua
thiên tai,
địch họa như
những đợt
động đất,
sóng thần
vừa qua...
Thực tế
những mô
h́nh này đă
thu hút một
lượng lớn du
khách nhất
là khách du
lịch đến
các tỉnh như
Isan và miền
Đông Bắc
Thái Lan.
Isan là vùng
nghèo khổ
nhất Thái
Lan, nơi
“chậm tiến”
nhất nước
nhưng được
du khách các
nước phương
Tây rất ưa
thích v́
người dân
rất cởi mở,
mến khách và
thân thiện.
Điều này làm
tôi liên
tưởng đến
Việt Nam,
chúng ta
không thiếu,
thậm chí c̣n
hơn cả nước
bạn về những
ưu điểm này
nhưng chưa
thấy ngành
du lịch khai
thác...
Những thành
công của du
lịch Thái
Lan,
Singapore
hay Trung
Quốc được
ngành du
lịch Việt
Nam nghiên
cứu rất kỹ
nhưng đến
giờ, du lịch
Việt Nam vẫn
hầu như bỏ
ngơ và sắp
đến lợi
nhuận sẽ rơi
vào túi các
doanh nghiệp
nước ngoài
khi họ có
vốn lớn, có
kinh nghiệm
tổ chức và
biết khai
thác tiềm
năng sẽ đổ
bộ vào VN.
Rơ ràng không
thể phủ nhận
danh lam
thắng cảnh
Việt Nam rất
phong phú,
hấp dẫn,
Việt Nam c̣n
là 1 trong
10 điểm đến
an toàn, hấp
dẫn nhất thế
giới nhưng
du lịch Việt
Nam là
chuyện dài
nhiều tập
bởi các thủ
tục, vi sa,
hải quan
thậm chí
chưa biết
cách khai
thác đă làm
du khách một
đi không trở
lại và “có
tiền mà
không biết
tiêu xài vào
việc ǵ” như
nhiều du
khách phản
ánh.
Họ đă thẳng
thắn chỉ ra:
“Việt Nam có
phong cảnh
quyến rũ, ẩm
thực phong
phú, hấp
dẫn, con
người thân
thiện song
các dịch vụ
giải trí,
mua sắm lại
quá sơ sài
“. Nh́n lại
các con số
du khách và
lợi nhuận
thu được
hàng năm từ
du lịch của
Việt Nam với
các nước
trong khu
vực, chúng
ta đă "thất
thu" mà tiếc
đến ngẩn
ngơ. Thấy,
biết, nhưng
không thể
tháo gỡ mới
là chuyện kỳ
lạ và dường
như chỉ có ở
Việt Nam.
Nhiều doanh
nghiệp ngành
du lịch đă
t́m cách
tháo gỡ và
mở hướng đi
riêng cho
riêng ḿnh
nhưng nhiều
người cho
rằng: du
lịch Việt
Nam vẫn loay
hoay trong
giai đoạn
tập dượt.
Đến bao giờ
du lịch Việt
Nam mới mang
được bản sắc
riêng, bao
giờ du lịch
Việt Nam cất
cánh? Dĩ
nhiên ta có
thể học
nhiều từ
cách làm của
Thái (trừ
những kiểu
moi tiền quá
đáng),
Singapore
hay Trung
Quốc nhưng
"trước khi
nói đến
chuyện vi mô
hăy giải
quyết chuyện
các nhà vệ
sinh" - câu
nói đơn giản
của một du
khách nhưng
thật đáng
ngẫm nghĩ...
(Theo Minh
Diệu - Người
Viễn Xứ) |