Khởi
hành lúc
22h30 từ
tỉnh
Khon
Kaen,
sau một
đêm ngủ
vật vờ
trên xe
khách
cuối
cùng tôi
cũng đặt
chân tới
Chiang
Mai,
thành
phố lớn
thứ hai
Thái
Lan, khi
trời vừa
rạng
sáng.
Mọi
người
lục đục
xuống xe
rồi
trong
chốc lát
đă tản
mạn theo
những
chiếc xe
tuk tuk
đang chờ
sẵn. Tôi
quyết
định đến
phố Tây
ba lô
trên
đường
Charoen
Prathet.
Đó là
con
đường
toạ lạc
về hướng
đông nam
thành
phố và
nếu nh́n
vào bản
đồ, nó
gần như
chạy dọc
bờ sông
Ping uốn
khúc.
Chưa
hết, con
phố này
c̣n nối
với đại
lộ
Chiang
Klan,
bằng
nhiều
đoạn
đường
xương
cá, nơi
hằng đêm
tổ chức
phiên
chợ
Bazar
Night
nổi
tiếng
đông
đúc, sôi
động. Ở
đây có
những
công ty,
trạm du
lịch
chuyên
tổ chức
tour dă
ngoại
với giá
rẻ dành
cho
khách mê
leo núi,
chèo
xuồng
vượt
thác
khám phá
vẻ đẹp
thiên
nhiên
hoặc mạo
hiểm đến
tận Tam
Giác
Vàng,
xâm nhập
sào
huyệt
Khun Sa,
trùm sản
xuất ma
tuư xưa
kia,
hoặc
lang
thang
lên miền
thượng
du Mea
Hong Son
t́m hiểu
bản sắc
thổ dân
Padong
cổ dài.
Xứ sở
của chùa
chiền
Ở Chiang
Mai có
tới 300
ngôi
chùa cổ,
kiến
trúc đặc
sắc,
song với
quỹ thời
gian quá
eo hẹp
tôi chỉ
được dịp
viếng
chùa
Phrathat
Doi
Suthep
nằm bên
sườn núi
Suthep
trên độ
cao
1.315m
so với
mặt
biển.
Người
Thái Lan
nói:
“Đây là
thánh
địa linh
thiêng
nhất,
cầu ǵ
được
đấy”, có
lẽ v́
thế mà
Wat
Phrathat
Doi
Suthep
luôn
luôn tấp
nập tín
đồ mộ
đạo,
khách
nước
ngoài
đến từ
khắp mọi
nơi.
Từ
Chiang
Mai
chúng
tôi
quyết
định đi
Mae Sai
nhưng
muốn vậy
phải đến
tỉnh
Chiang
Rai.
Đường
đến
Chiang
Rai chỉ
hơn
150km
nhưng
đến giữa
trưa xe
chúng
tôi mới
tới bến.
Có thể
do xe
chạy
chậm khi
gặp
đường
đèo liên
tục
quanh co
mà hai
bên là
vách núi
và vực
sâu hun
hút hoặc
mất thời
gian v́
phải
dừng lại
nhiều
lần để
lực
lượng
cảnh sát
Thái Lan
kiểm tra
hộ chiếu
cùng
hành lư.
Tiếp tục
đổi
phương
tiện vào
Mae Sai,
một
thành
phố khá
sầm uất
nằm phía
cực bắc
Thái
Lan,
cách
Chiêng
Rai non
80km,
đây là
cửa ngơ
quan
trọng
thông
thương
Thái Lan
với vùng
biên ải
đất nước
Myanmar.
Lần này
chúng
tôi bắt
buộc
phải
ngồi
trên xe
đ̣ cũ
kỹ, chất
đầy hành
lư chẳng
khác
loại xe
thập
niên 60.
Lên đây
tôi vẫn
thích
nhất
được
ngắm
nh́n
lănh thổ
hai
nước:
những
nhà cao
tầng,
phố xá
nhộn
nhịp bên
đất
Thái,
những
con phố
vắng
người,
bản làng
xa xăm,
cả ngôi
tháp dát
vàng
sáng
chói,
bản sao
từ chùa
vàng
Shwedagon
nổi
tiếng ở
Yangon
nằm phía
đất
Myanmar.
Miền sơn
trấn
Myanmar
Sau 10
phút làm
thủ tục
xuất
cảnh
hoàn
toàn
miễn phí
tại cửa
khẩu Mae
Sai –
Thái
Lan,
chúng
tôi đặt
chân lên
cầu Hữu
Nghị và
tiến
thẳng
tới cửa
khẩu
Tachilek
thuộc
bang
Shan –
Myanmar.
Ngay từ
giây
phút đầu
tiên gặp
mặt,
viên sĩ
quan
thường
trực
pḥng
nhập
cảnh
thông
báo:
“Bên
Myanmar
sẽ cấp
cho quư
vị giấy
thông
hành du
lịch dán
ảnh chụp
qua
digital
camera,
có giá
trị
trong
ṿng 14
ngày với
lệ phí
10 USD
hoặc 500
baht.
Riêng hộ
chiếu,
khách
gởi bộ
phận lưu
giữ và
được
nhận lại
lúc quay
về Thái
Lan”.
Chúng
tôi khá
bất ngờ,
bởi lẽ
hiện nay
Myanmar
chưa
miễn thị
thực
nhập
cảnh như
Thái
Lan,
Lào,
Malaysia,
Singapore,
Indonesia,
v.v…
nhưng
lại dễ
dàng cấp
giấy
thông
hành
biên
giới có
giá trị
ngần ấy
thời
gian
thay v́
cấp visa
trên hộ
chiếu cá
nhân
giống
Campuchia.
Hoá ra,
đi rồi
mới thấy
thực
chất nó
quá dư
thừa nếu
người ta
qua đây
v́ mục
đích du
lịch.
Tachilek,
thị trấn
nhỏ nằm
kề biên
giới,
nay được
đổi tên
thành
phố Tam
Giác
Vàng mà
b́nh
thường
chúng
tôi chỉ
cần ba
tiếng
đồng hồ
tham
quan, xe
tuk tuk
đă đưa
về chốn
cũ.
Riêng
trường
hợp muốn
tiếp tục
vào sâu
lănh thổ
Myanmar,
kể cả cố
đô
Yangon,
khách
bắt buộc
đăng kư
xin visa
chính
thức với
chi phí
45 USD.
Rồi c̣n
phải chờ
mua vé
máy bay
do đường
bộ chưa
thật sự
an toàn.
Thông
thường,
trừ số
ít người
Thái Lan
hàng
ngày
vượt
biên qua
Tachilek
để cờ
bạc thâu
đêm bên
khu vực
casino,
c̣n phần
đông đều
đi chùa
cầu phúc
và chiều
về ghé
chợ biên
giới mua
sắm mặt
hàng
Trung
Quốc
được
nhập
khẩu từ
tỉnh Vân
Nam. Với
người
nước
ngoài
th́ chọn
cho ḿnh
điểm
dừng
chân là
bản làng
người
dân tộc
thiểu số
mặc dù
nơi đây
giá vé
vào cổng
khá cao:
140
baht/người.
Chắc hẳn
họ đến
đây
trước
tiên v́
tính
hiếu kỳ
về tập
tục kỳ
lạ có vẻ
khắc
nghiệt
của
người
phụ nữ
thổ dân
Padong
chuyên
đeo
những
ṿng
kiềng
bằng
đồng
quanh
cổ. Và
nếu nh́n
từ xa
giống
quả bưởi
đặt trên
ống kim
loại
sáng
choé.
Tôi cũng
được cô
hướng
dẫn bản
địa giới
thiệu bà
Mita,
người
“cổ dài”
nhất
làng với
22 chiếc
ṿng và
tổng
cộng
nặng hơn
12kg.
Sau hết
là buổi
biểu
diễn múa
của nhóm
phụ nữ
Akha
trong bộ
trang
phục lạ
mắt
nhưng
không
kém phần
độc đáo.