Đương nhiên là bạn
đă nghe nói món Thái
rất cay. Nhưng khi
đă xa xứ, các nhà
hàng Thái thường cẩn
thận hỏi khách xem
dùng cay nhiều hay
ít. Nhưng không cay
là không phải Thái.
Thái "sát nách" VN,
nhưng ẩm thực của họ
có nét riêng. Bởi
vậy Larousse ẩm thực
dám cả gan định
nghĩa ẩm thực VN
phản ánh ảnh hưởng
của Ấn và Pháp,
trong khi ẩm thực
Thái gây ấn tượng
sâu sắc (vibrant).
Nhưng họ có lư! Có
thể chứng minh ngay
cái sự khái quát ấy
bằng món càri. Càri
xanh nấu với gà
(gaeng kiao wan gai)
đặc trưng của Thái
là một hợp âm khá
thú vị: ngoài lá
càri, lá rau mùi
chính trong món này
là é quế; một nét
riêng khác là trong
món càri này ngoài
gà, nước cốt dừa, là
cà pháo. C̣n càri
Việt mà ta thường
được dọn rơ ràng lai
món ragu Tây với
khoai tây, cà rốt,
đôi khi c̣n có đậu
tây.
Món mà người Thái tự
hào nhất là canh
chua tom yam gung
(nấu với tôm hoặc
hải sản). Nó không
giống một chút xíu
nào với canh chua
Việt. Vị chính trong
món này là lá chanh.
Những nhân viên ở
quán Chao Thai khẳng
định lá chanh này
phải nhập từ Thái.
Có lẽ đúng, v́ lá
chanh ở Việt Nam
không được hái bán
đại trà, chỉ ở nhà
quê con gà mới được
cục tác lá chanh.
Canh chua của họ lại
có nước cốt dừa.
Nhưng cái chua dịu
dàng hơn chua miền
Nam dẫu là chua me,
mạnh hơn chua miền
Trung, gắt hơn chua
mơ miền Bắc một
chút. Và chắc chắn
là nó mang phong vị
riêng.
Lá chanh dường như
là loại vị mà người
Thái ưu ái giống như
dân Cuba ưu ái nghệ.
Trong chả cá - tod
man plo - của họ
cũng nặng mùi lá
chanh. Nước chấm
không phải bằng mắm
loăng mà bằng xốt
dưa leo.
Ăn Thái trong một
khung cảnh như Chao
Thai với không gian
đặc sệt Thái, bạn
cũng cảm thấy một
khí quyển khác hơn
là ta nấu món Thái ở
nhà, hoặc ăn món ḿ
gói Thái chua lè của
các nhà sản xuất
trong nước. Màu sắc
không gian ở đây khá
ấm với màu chủ đạo
của gỗ nâu, đỏ đất,
vàng sậm, nó làm cay
thêm cái cay của ớt
Thái trong món ăn.